Last updated · May 19, 2026 · independently researched, never sponsored.
We use minimal analytics + ads (no personal tracking). See our privacy policy.
Nắm vững các từ và câu giao tiếp cơ bản để tự tin gọi món, thương lượng giá cả và trò chuyện với nhân viên tại các quán ăn ở Việt Nam — từ quán vỉa hè đến nhà hàng sang trọng.

Last updated · May 19, 2026 · independently researched, never sponsored.
Other articles covering the same region.

A tested itinerary hitting Hanoi's street food and temples, then flying to Saigon for markets and mekong-adjacent towns. Budget-friendly, 5 days flat.

Loading…
Korean nationals can get a Vietnam e-visa in 10 minutes online for around 25 USD. Here's exactly how, what to avoid, and what to expect at immigration.

Banh hoi long heo—crispy rice noodle cake with grilled pork intestine—is a Mui Ne obsession. Here's where locals actually eat it, what to expect, and how to order.
More articles from the same category.

Taxis, gems, tours, and street cons are real. Here's what actually happens, what it costs, and how locals and long-term visitors sidestep them.

German citizens can enter Vietnam visa-free for 90 days, but an e-visa is useful for longer stays or visa runs. Here's the actual process, costs, and what catches people out.

A practical breakdown of Vietnam's three main bus categories—sleeper, limousine, and local—with costs, comfort expectations, and how to choose the right one for your journey.

Air pollution in Vietnam's major cities peaks in winter. Here's when masks matter, which cities are worst, and what the actual numbers mean for your trip.

How to apply for a Vietnam e-visa from the Netherlands, what it costs, and what mistakes to avoid. Everything you need to know before arrival.

Step-by-step guide to applying for a Vietnam e-visa as a Singapore citizen, including costs, processing times, and common mistakes to avoid.
Việc học một vài câu giao tiếp trong nhà hàng sẽ biến trải nghiệm ăn uống của bạn từ căng thẳng trở nên thực sự thú vị. Bạn không cần phải nói trôi chảy — người dân địa phương luôn trân trọng sự cố gắng của bạn, giá cả sẽ không bị thổi phồng nếu bạn biết nói tiếng Việt, và bạn sẽ khám phá ra những món ăn mà du khách thông thường không bao giờ tìm thấy.
Hãy bắt đầu với ba từ này. Chỉ cần phát âm rõ ràng là bạn đã thành công 80% rồi.
"Em ơi" (EM oy) — "Bạn ơi/Nhân viên ơi." Theo nghĩa đen là "em gái/em trai", đây là cách để bạn gọi nhân viên ở bất kỳ quán ăn bình dân nào. Búng tay ư? Rất bất lịch sự. Giơ tay lên? Cũng được. Nhưng "em ơi" mới đúng chuẩn phong cách Việt Nam. Ở những nơi sang trọng hơn, hãy dùng từ "chị" (CHEE) hoặc "anh" (AHN) để thay thế.
"Cho tôi..." (CHAW toy) — Đây là câu mở đầu của bạn. "Cho tôi một [Pho](/posts/pho-vietnam (베트남 / 越南 / ベトナム)-noodle-soup-guide)" = "Lấy cho tôi một tô Pho." Cực kỳ đơn giản.
"Một, hai, ba" (MOHT, hi, BA) — Bạn có thể chỉ vào thực đơn và nói "ba" nếu muốn gọi ba phần ăn. Nhân viên sẽ hiểu ngay.
"Không có món gì?" (KHONG kaw MON ghee) — Tại các quán ăn trưa đông đúc, một số món thường hết sạch vào buổi trưa. Hãy hỏi câu này trước, nhân viên sẽ cho bạn biết những món nào đã hết thay vì bạn cứ gọi một món không còn phục vụ.
"Có Pho (쌀국수 / 越南河粉 / フォー) không?" (KAW FOH KHONG) — Một câu hỏi ngắn gọn rất hữu ích trước khi bạn ngồi xuống. Ở miền Nam Việt Nam, không phải chỗ nào cũng bán Pho. Một số quán chuyên bán "Com Tam" hoặc "Hu Tieu" — những món ăn hoàn toàn khác biệt.
"Pho bò hay Pho gà?" (FOH BAW hi FOH GAH) — Hãy hỏi trực tiếp nhân viên nếu thực đơn không ghi rõ. Pho bò và Pho gà là hai loại phổ biến nhất; một số nơi chỉ bán một trong hai.
"Không mắm tôm" (KHONG MAM TOM) — Nếu bạn không chịu được mùi "mắm tôm", hãy nói ngay từ đầu. Đây là một loại gia vị có mùi vị rất mạnh mà một số du khách cảm thấy khó ngửi. Nhiều món nước có kèm mắm tôm; nhân viên sẽ gia giảm cho phù hợp.
Đồ ăn Việt Nam rất dễ tùy chỉnh. Hãy thoải mái sử dụng những câu sau.
"Không cay" (KHONG KAY) — Đặc biệt ở các nhà hàng miền Nam, các món ăn thường được cho rất nhiều ớt. Nếu bạn không ăn cay được, hãy nói câu này khi gọi món. Nhân viên có thể không cho ớt vào món ăn hoặc để riêng ớt ra ngoài.
"Thêm (tên nguyên liệu) chút" (TEM [ingredient] CHOOT) — "Thêm hành chút" = cho thêm hành lá. "Thêm dưa chút" = cho thêm dưa muối. Câu này cũng áp dụng được ở các quán ăn vỉa hè.
"Không đường" (KHONG DZWUNG) — "Nước mắm" và "đường" thường đi chung với nhau trong các loại nước chấm. Nếu bạn muốn bớt ngọt, hãy nói rõ.
"Rau sống" (RAH SUNG) — Rất phổ biến ở các quán bán "Bun Cha" hoặc thịt nướng. Bạn sẽ thấy một đĩa bạc hà, húng quế, xà lách tươi để riêng — hãy ngắt lá, nhúng vào nước chấm và ăn kèm với thịt. Một số nơi sẽ tính thêm tiền (5.000–10.000 VND), vì vậy hãy hỏi: "Rau sống có tính tiền không?".

Ảnh của Vietnam Hidden Light trên Pexels
"Giá bao nhiêu?" (YAH bow NYEW) — Hãy dùng câu này nếu thực đơn không ghi giá (rất phổ biến ở các quán vỉa hè). Chỉ vào món ăn và hỏi. Nhân viên sẽ báo giá cho bạn.
"Tổng cộng bao nhiêu?" (TONG KONG bow NYEW) — Sau khi ăn xong, hãy hỏi câu này trước khi rút ví ra. Điều này giúp bạn tránh bị bất ngờ. Hầu hết các quán ăn đều trung thực, nhưng ở những khu vực bẫy du khách đông đúc tại Phố cổ Hanoi (하노이 / 河内 / ハノイ), hãy nhớ xác nhận lại.
"Có thể giảm giá được không?" (KAW THE YAM YAH DUOC KHONG) — Có thể chấp nhận được khi ở chợ hoặc nếu bạn mua số lượng nhiều. Ở các nhà hàng thông thường, việc này khá kỳ cục. Còn ở quán vỉa hè? Việc mặc cả nhẹ nhàng là hoàn toàn bình thường, đặc biệt nếu bạn đã ăn ở đó nhiều lần.
"Tôi không có tiền mặt, có thể quẹt thẻ được không?" (TOY KHONG KAH TIEN MAHT, KAH THE QUET THE DUOC KHONG) — Nhiều quán ăn lâu đời chỉ nhận tiền mặt. Hãy hỏi trước nhé.
"Hóa đơn" (WAH DAWN) — Chỉ cần nói từ này, họ sẽ mang phiếu tính tiền ra. Tuy nhiên, ở các quán vỉa hè, bạn thường trả tiền ngay khi gọi món nên không cần hóa đơn.
"Cảm ơn" (KAM UNCH) — Hãy nói câu này mỗi lần được phục vụ. Người dân địa phương cũng làm vậy. Nó chẳng tốn gì mà lại giúp bạn ghi điểm hơn hẳn những du khách không bận tâm đến phép lịch sự này.
Nhiều thực đơn ghi giá bằng VND (Việt Nam Đồng). Một món chính thông thường có giá từ 30.000–80.000 VND ở các quán bình dân (Hanoi/Saigon (사이공 / 西贡 / サイゴン)), và lên đến hơn 150.000 VND ở các nhà hàng hiện đại.
"Đặc biệt" (DAHK bee-ET) — Thực đơn thường đánh dấu các món đặc sản địa phương bằng từ này. Hãy gọi chúng. Đó thường là những món ngon nhất của quán.
"Thức ăn chay" (THUCK ahn CHAY) — Nếu bạn không ăn thịt, hãy nói ngay từ đầu. Nhiều nhà hàng Việt Nam có thể linh hoạt chế biến; bạn chỉ cần báo với nhân viên. "Tôi ăn chay" = "I eat vegetarian."

Ảnh của Thanh Long Bùi trên Pexels
Bạn không cần phải nhớ hết, nhưng nhận ra chúng trên thực đơn sẽ rất hữu ích:
"Không bột ngọt" (KHONG BOT NGOT) — Một câu nên nói nếu bạn bị dị ứng hoặc không thích bột ngọt (MSG, "mononatri glutamate"). Một số quán ăn cũ sử dụng rất nhiều gia vị này. Nói trước điều này sẽ giúp bạn tránh bị đau đầu.
Nước đóng chai và nước máy. Luôn gọi "nước lọc" (LUC, nước tinh khiết, miễn phí) hoặc "nước uống" (WUHNG, nước suối đóng chai, khoảng 5.000 VND/chai). Tuyệt đối không uống trực tiếp nước máy.
Đồ uống lạnh vào mùa hè. Đồ uống lạnh ở Việt Nam rất lạnh và có cực kỳ nhiều đá. Nếu bạn muốn uống ít đá, hãy nói "ít đá" (UT DAH). Các thức uống phổ biến: "cà phê sữa đá", "trà đá", "nước chanh".
Tiền boa (Tipping). Không bắt buộc, nhưng việc làm tròn tiền hoặc để lại 5–10% hóa đơn sẽ rất được trân trọng, đặc biệt là ở các nhà hàng hiện đại. Còn quán vỉa hè? Không ai boa cả.
Hãy nói "em ơi" (EM oy), có nghĩa là "em gái/em trai" và là cách tiêu chuẩn để gọi nhân viên phục vụ ở các quán ăn bình dân. Việc búng tay bị coi là bất lịch sự. Ở những nơi sang trọng, hãy dùng "chị" (CHEE) đối với nữ giới lớn tuổi hơn hoặc "anh" (AHN) đối với nam giới lớn tuổi hơn. Giơ tay cũng là một cách hay, nhưng "em ơi" mới là cách gọi phổ biến được người dân địa phương chấp nhận.
Hãy nói "không cay" (KHONG KAY) khi gọi món. Câu này đặc biệt hữu ích ở các nhà hàng miền Nam Việt Nam, nơi các món ăn thường được dọn ra với rất nhiều ớt. Nhân viên có thể không cho ớt vào hoặc để ớt riêng ra ngoài. Bạn cũng có thể dùng câu "thêm [tên nguyên liệu] chút" để xin thêm một thứ gì đó, ví dụ như thêm hành lá hoặc dưa muối.
Hãy hỏi "giá bao nhiêu?" (YAH bow NYEW) tại các quán vỉa hè nơi thực đơn thường không ghi giá — chỉ vào món ăn và hỏi trực tiếp. Sau khi ăn xong, hãy dùng câu "tổng cộng bao nhiêu?" để hỏi tổng hóa đơn. Đặc biệt tại các khu du lịch ở Phố cổ Hanoi, việc xác nhận lại tổng số tiền trước khi thanh toán sẽ giúp bạn tránh bị tính phí vô lý.
Hãy tải một ứng dụng dịch thuật (tính năng giọng nói của Google Dịch hoạt động rất tốt với tiếng Việt) và lưu lại những câu này. Quan trọng nhất là hãy mỉm cười, nói chậm rãi và đừng lo lắng về giọng điệu — người Việt Nam đã quen với người nước ngoài và sẽ sẵn sàng giúp đỡ. Nhân viên phục vụ tiếp xúc với hàng trăm du khách; sự cố gắng và thái độ lịch sự của bạn quan trọng hơn nhiều so với việc phát âm chuẩn. Việc gọi món bằng vốn tiếng Việt bập bẹ cũng cho thấy bạn không phải là kiểu "du khách cháy nắng đi dép tông" — bạn sẽ nhận được sự phục vụ thân thiện hơn, giá cả trung thực hơn và thường xuyên được tặng kèm đồ ăn miễn phí (thêm rau thơm, hoặc một món tráng miệng tặng kèm).